Kiểu kinh doanh quái đản – Phần 2

Chỉ còn đứa mà mụ ta không muốn cho bọn mình xem là chưa bán thôi. Nhưng mụ chẳng giữ nó lâu đâu vì tất cả các ông bầu gánh xiếc đều biết mụ
Chị ta sắp tấn công chúng tôi nhưng chúng tôi chạy thoát, trong lòng buồn bã vì những điều mắt thấy tai nghe. Khi đã chạy ra ngoài, bạn tôi nói: “Này cậu đã thấy mụ ta rồi đó, hãy nói tôi nghe xem cậu nghĩ gì?” “Hãy kể cho tôi nghe câu chuyện về kẻ cục súc này”, tôi trả lời. Bạn tôi bắt đầu kể khi chúng tôi đi dọc theo con đường đắp cao, hai bên lúa vàng nhấp nhô gợn sóng. Sau đây là toàn bộ câu chuyện về người đàn bà kỳ quặc ấy. Lúc trẻ người đàn bà này là đầy tớ trong một nông trại. Đó là một cô gái lương thiện, đứng đắn và rất cần kiệm. Chẳng bao giờ nghe nói cô ta có người theo đuổi hay bị cám dỗ gì cả nhưng có lần cô ta lạc lối, giống như nhiều người khác. Chẳng bao lâu sau cô ta thấy trong người khác lạ và vô cùng đau khổ vì vừa sợ sệt vừa xấu hổ. Để che giấu nỗi bất hạnh của mình, cô ta bó người thật chặt bằng một cái đai tự chế. Cái thai càng lớn cô ta càng quấn mình chặt hơn và cố chịu đựng nỗi thống khổ. Cô ta đã rất can đảm, không để cho ai thấy hay nghi ngờ bất cứ điều gì. Cô ta làm cho cái sinh linh nhỏ bé chưa chào đời bị tật nguyền bằng cái đai đáng sợ đó và biến nó thành một quái thai. Đầu nó bị xiết lại và nhọn hoắt, hai con mắt to như muốn thoát ra khỏi cái đầu. Tứ chi thì dài quá mức và xoắn lại như những thân nho. Các ngón tay thì cong queo trông chẳng khác gì chân nhện. Đứa trẻ được sinh ra trên một cánh đồng trống trải. Khi những người đi dẫy cỏ thấy nó họ liền ù té chạy, miệng rú lên những tiếng kinh hoàng. Họ đồn rằng cô ta đã hạ sinh một con yêu quái. Và kể từ đó, cô ta bị gọi là “Ác quỷ”. Cô ta bị đuổi khỏi nông trại và sống nhờ vào của bố thí. Dù nuôi nấng cái quái thai, cô ta ghét cay ghét đắng nó và có lẽ đã bóp cổ cho nó chết nếu như cha cố không dọa là trừng phạt cô ta. Chuyện thằng bé quái dị lọt đến tai vài ông bầu gánh xiếc. Sau khi xem nó, họ rất hài lòng và rút ngay ra năm trăm franc đưa cho người mẹ. Lúc đầu cô ta từ chối cho họ xem cái sinh vật bé nhỏ ấy vì thấy xấu hổ. Thế nhưng khi khám phá ra rằng nó có thể biến thành tiền và những người kia rất muốn mang nó đi, cô ta bắt đầu mặc cả với họ để nâng giá lên theo cái kiểu của những người nông dân thường làm. Cô ta bắt họ phải viết cam kết trả thêm cô ta mỗi năm bốn trăm franc nữa ngoài tiền bán con và họ đồng ý. Quá kích động với số tiền kiếm được, cô ta tiếp tục sản xuất ra những sinh vật quái dị này nhằm có được một nguồn thu nhập bảo đảm như một nhà tư sản. Có đứa dài, đứa ngắn, đứa giống như cua, đứa lại giống thằn lằn. Một vài đứa không sống được làm cô ta rất đau buồn. Các nhà trức trách tìm cách can thiệp nhưng vì không có chứng cứ gì nên họ đành để cô ta tiếp tục cái việc kinh doanh quái đản của mình. Bạn tôi nói tiếp với vẻ kinh tởm: “Tới lúc này thì mụ ta có cả thảy mười một đứa còn sống và tính trung bình thì mỗi năm chúng mang lại cho mụ một khoản tiền từ năm đến sáu ngàn franc. Chỉ còn đứa mà mụ ta không muốn cho bọn mình xem là chưa bán thôi. Nhưng mụ chẳng giữ nó lâu đâu vì tất cả các ông bầu gánh xiếc đều biết mụ. Thi thoảng họ lại đến xem mụ có cái gì mới chưa. Thậm chí mụ còn cho họ đấu giá khi quái thai đáng được nhiều tiền nữa kia”. Kể tới đó bạn tôi im lặng. Một sự ghê tởm sâu sắc khuấy động tim tôi. Tôi cảm thấy giận dữ và tiếc khi nghĩ rằng mình đã không bóp cổ người đàn bà đáng kinh tởm đó khi có cơ hội. Thế rồi tôi quên bẵng câu chuyện này đi khi ngày nọ cảnh một phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch và quyến rũ với một tá đàn ông lòng đầy ngưỡng mộ vây quanh đập vào mắt tôi. Lúc đó tôi đang khoát tay một người bạn, vốn là bác sĩ, đi dạo dọc theo bãi biển. Mười phút sau, tôi thấy một cô bảo mẫu đang trông ba đứa trẻ đang lăn tròn trong cát. Một cặp nạng nhỏ nằm trên đất làm tim tôi dậy nên niềm thương cảm. Tôi chợt nhận ra là ba đứa trẻ này đều dị dạng, lưng gù hoặc còng queo, trông rất gớm ghiếc. “Đó là con của người phụ nữ duyên dáng mà cậu nhìn thấy lúc nãy đấy”, bạn tôi nói. Tôi cảm thấy thật tội nghiệp cho cô ta, và cả lũ trẻ nữa, vì thế tôi kêu lên: “Ôi, thật là một người mẹ bất hạnh! Chắc cô ấy chẳng bao giờ cười được!” “Đừng thương hại cô ta, bạn của tôi ạ! Hãy tội nghiệp lũ trẻ kìa”, anh bạn bác sĩ đáp. “Đây là hậu quả của việc giữ cho vóc dáng luôn thanh mảnh đấy. Những sinh vật dị dạng này bị quấn bằng đai. Cô ta biết rất rõ rằng làm điều đó có thể ảnh hưởng đến sinh mạng của mình. Nhưng mà cô ta đâu có sợ, miễn là cuộc đời cô ta luôn tươi đẹp vì có nhiều kẻ vây quanh!” Và đó là lúc mà tôi nhớ đến người phụ nữ nông dân kia, người bị gọi là “Ác quỷ”, người đã bán những đứa con mình. Những quái thai!
07/07/2016 , Ngọc Chi – Kiến thức ngày nay – Năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *